"Người thu thuế ra về được khỏi tội". (Lc 18, 9-14) Đọc các tin khác "Sự phán xét của lý trí nói với chúng ta rằng chúng ta phải làm điều thiện và tránh điều ác": đó là Lương Tâm.
Chúc mừng sinh nhật người bạn thân nhất của tôi, người mang lại những điều tốt đẹp nhất trong tôi. Tôi hy vọng sinh nhật của bạn là lạnh và bình yên, giống như bạn Chúc mừng sinh nhật người đã làm cho thế giới trở nên tốt đẹp hơn, bạn của tôi Chúc mừng sinh nhật! Hy vọng ngày của bạn cũng tuyệt vời và đặc biệt như cậu vậy. Chúc mừng sinh nhật!
Năng lượng của thần số học số 3 chủ đạo sẽ phát triển mạnh mẽ với những người có thể hỗ trợ bạn về mặt tinh thần, giúp bạn bộc lộ được khả năng sáng tạo, cảm giác vui vẻ cần được duy trì, khuyến khích để bạn luôn tràn đầy năng lượng và niềm hứng khởi. Bạn được biết đến là người luôn tự tin, hài hước và dí dỏm.
Bạn có thể xác định thế mạnh của bản thân thông qua sở thích, những đánh giá của người khác, và qua những trải nghiệm của chính bản thân bạn. Sở thích: Sở thích là một yếu tố gần như quan trọng hàng đầu khi bạn muốn tìm ra ưu điểm của bản thân mình.
Người yêu nói chia tay vì 'phải lòng' bạn thân của tôi. Dù được bố mẹ cho nhiều tiền tiêu vặt nhưng tôi vẫn thấy thiếu thốn tình cảm, tôi muốn có được sự quan tâm và bầu bạn của bố mẹ, nhưng họ chỉ mải kiếm tiền. Tôi lớn lên ở thành phố trong gia đình có
. Tôi lớn lên ở thành phố trong gia đình có bố mẹ là chủ một nhà hàng ăn uống đắt khách. Trong ấn tượng của tôi, bố mẹ luôn rất bận rộn vì hàng ngày họ phải làm vô số công việc, chỉ có bà tôi đưa đón tôi đi học. Dù được bố mẹ cho nhiều tiền tiêu vặt nhưng tôi vẫn thấy thiếu thốn tình cảm, tôi muốn có được sự quan tâm và bầu bạn của bố mẹ, nhưng họ chỉ mải kiếm tiền. Học lực của tôi rất trung bình, tôi học cấp 3 bình thường rồi học cao đẳng. Ra trường tôi không biết tìm việc gì nên xin vào một công ty nhỏ làm hành chính, lương thấp nhưng với tôi không quan trọng, tôi thấy vui là được rồi. Về chuyện tình cảm, tôi có qua lại với một vài người bạn trai nhưng đều không sâu sắc và tôi không cảm thấy được yêu thương hay hòa hợp thực sự với họ, cho đến khi gặp người yêu hiện tại tên là P. Tôi và P. quen nhau trong một bữa tiệc. Hôm đó tôi ăn mặc rất đẹp, anh ta làm quen, xin số điện thoại và bắt đầu theo đuổi tôi. P. có bề ngoài tầm thường nhưng cái miệng lại rất ngọt ngào, nói chuyện có duyên. Dù tôi khá hững hờ nhưng P. vẫn kiên trì theo đuổi và đối xử với tôi rất tốt, dần dần tôi cũng cảm mến và nhận lời yêu sau khi quen nhau được 3 tháng. Cho dù bạn thân của tôi từng nói rằng những người khéo miệng như P. rất khó lường, sống với họ cuộc sống sẽ rất mệt mỏi. Thế nhưng có lẽ do bản thân luôn sống bất an từ khi còn nhỏ, nên khi được P. quan tâm chăm sóc tận tình tôi đã rung động. Anh ấy đối xử với tôi ngày càng tốt hơn nên tôi cũng ngày càng yêu anh hơn. Anh gần như giỏi tất cả mọi thứ, tuy nhiên cũng có nhược điểm là tiết kiệm và rất nghe lời mẹ. Chẳng hạn, khi chúng tôi đến trung tâm mua sắm, anh ấy thường nói có chuyện gì đó để tránh đi, sau này tôi mới nhận ra rằng anh ấy sợ phải thanh toán hóa đơn cho tôi. Đôi khi chúng tôi đi ăn tối với khi cô ấy trả tiền thì người yêu tôi cũng không động đậy, dường như anh coi đó là chuyện đương nhiên. cho rằng người yêu tôi quá keo kiệt và nói tôi chẳng có mắt nhìn người mới bị thu hút bởi một người đàn ông như vậy. Nhưng vì yêu mù quáng, tôi đã bỏ ngoài tai tất cả. Kể cả vệc anh rất nghe lời mẹ, để mẹ quản lý tiền lương hàng tháng hay luôn hỏi ý kiến mẹ khi làm bất cứ việc gì, tôi cũng không quan tâm lắm. P. kể sau khi lĩnh lương, anh chỉ giữ một phần tiền sinh hoạt, còn lại anh đều đưa tất cho mẹ để bà quản lý, để dành sau này cưới vợ cho anh. P. thường nói rằng mẹ anh ấy rất tốt và khi gặp chắc bà sẽ thích tôi nên tôi cũng yên tâm phần nào. Tuần trước, P. bảo mẹ anh có việc đến thành phố này nhà anh ấy ở thành phố khác, nhân tiện bà muốn gặp gỡ và ăn tối cùng tôi. Tôi đồng ý nhưng đã rủ bạn thân tôi đi cùng cho đỡ ngại. Khi bạn trai giới thiệu tôi chỉ ngượng ngùng chào cô và giao tiếp cơ bản. thì tự nhiên hơn, cậu ấy tươi cười chào hỏi và bắt chuyện với mẹ P. rất vui vẻ. Tại bàn ăn, mẹ P. hỏi tôi điều kiện gia đình thế nào, tôi khiêm tốn nói gia đình mình chỉ bình thường, bố mẹ có quán ăn nhỏ. Đến khi tôi vào nhà vệ sinh, đã trò chuyện khá nhiều với cô ấy, còn bạn trai tôi chỉ biết nghịch điện thoại di động. Sau bữa ăn đó, nhận xét mẹ P. hơi hợm mình và một lần nữa nhắc tôi càng nên cân nhắc nếu muốn tiến xa hơn với P. Cậu ấy kể rằng trong cuộc nói chuyện đã vô tình tiết lộ điều kiện gia đình tốt nên có vẻ mẹ P. đã để mắt đến cậu ấy.... Tôi chỉ cười trừ nhưng không ngờ hôm sau P. đã nói chia tay tôi vì lý do mẹ anh ấy không thích tôi lắm. Tôi rất sốc nhưng nhớ đến những gì nói, tôi hỏi có phải mẹ anh ấy thích làm con dâu hơn không? P. tránh ánh mắt của tôi, lặng im không trả lời nhưng tôi đã hiểu. Tôi bật cười vì bây giờ mới thấy bộ mặt thật của P. Tôi nói “Chia tay đi. Người như anh không đáng để tôi nhớ nhung dù chỉ là một chút!”… Độc giả An Tôi dại dột khi 'vay nóng' gần trăm triệu đồng cho người yêu đầu tư Tương lai hạnh phúc thì chưa thấy đâu, giờ tôi sống trong cảnh nợ nần bủa vây, còn anh người yêu thì 'lặn' mất tăm…
Bạn thân của tôi cũng luôn nói vậy, và anh ấy luôn tới best friend is always saying that, and he is always thân của tôi sống cách đây 2000 dặm và gọi điện để an ủi best friend lives 2,000 miles away and called to comfort bạn thân của tôi,Ah, my dear friend,Rằng hai thằng bạn thân của tôi nó xuất hiện trong of my best friends were in thân của tôi thật sự rời my dear friend really does leave me. Mọi người cũng dịch người bạn thân của tôilà bạn thân của tôibạn thân mến của tôibạn thân của tôi đềumẹ của bạn thân tôithằng bạn thân của tôiBạn là bạn gái tôi nhưng lại chạy theo anh bạn thân của are my girl and you run off with my best cậu bạn thân của tôi khi đó cũng nằm trong các băng of my best friends were also in the thân của tôi, dear friend, tên tôi là Muskan và tên bạn thân của tôi là my name is Muskan and my best friend name is ấy là bạn thân của tôi, vừa từ Canada is my friend and he just came from Texas bạn thân mến của tôingười bạn thân của chúng tôicác bạn thân yêu của tôivì người bạn thân của tôiMột số người này là bạn thân của tôi vào thời điểm made some of my best friends during that này từng làm bánh cho bạn thân của baker had made a cake for my best friend one hết bạn thân của tôi đều ở of my closest friends are ấy là bạn thân của tôi, vừa từ Canada is my friend from Canada, she just moved here đứa bạn thân của tôi, is my friend người bạn thân của tôi đều of my best friends bạn thân của tôi ngồi ngay cạnh of my closest friends sat beside thân của tôi sở hữu doanh nghiệp của riêng mình,A good friend of mine owns his own nhật vừa rồi là đám cưới một người bạn thân của weekend was the wedding of one of my closest là thông tin từ bạn thân của tôi, Isshiki information is from my close friend, Isshiki ấy là bạn thân của was a good friend of ấy là bạn thân của tôi và ngược become one of my best friends and vice biết thằng bạn thân của tôi đã thất bại thêm một lần would say that my friend Charlie lost thân của tôi sẵn sàng làm cùng với bạn cùng lớp của cô close friend is ready… things with her tôi không nghe gì từ người bạn thân của tôi I hadn't heard anything from one of my best hết bạn thân của tôi đều ở of my friends are của anh ấy là bạn thân của son is my ai biết đâu trừ mấy đứa bạn thân của one knows except one of my closest không ăn nhiều như bạn thân của don't go out to eat like a lot of my đây hơn một năm một người bạn thân của tôi đã qua year ago today one of my best friends died.
“Mày có bạn thân không?” Câu hỏi khá là quen thuộc với mọi người. Câu trả lời là có, không, nhiều lắm… Đấy là tùy thuộc vào mỗi người. Còn câu trả lời của tôi là “đã từng”. Tôi đã từng có một người bạn thân, thân thiết như chị em trong nhà. Nhưng một căn bệnh quái ác đã mang bạn tôi đi khỏi vòng tay của gia đình, bạn bè và tôi, một cách đột ngột và đau đớn. Chúng tôi quen nhau từ những ngày tiểu học, chính xác là từ năm lớp 4. Ngày đó, tôi vốn cực kỳ nhút nhát, ít giao tiếp với các bạn học trong lớp. Rồi một ngày, cậu ấy tới, chủ động bắt chuyện với tôi. “Cậu có con gấu bông xinh thế!”, cậu ấy nói như vậy về con gấu của tôi, mặc dù các bạn cùng lớp chê nó kỳ quái, chỉ vì nó không giống những con gấu bông thông thường khác. Câu nói đó đã bắt đầu cho một tình bạn đẹp, cho những kỷ niệm không thể nào quên giữa hai người bạn. Ban đầu chỉ là chơi chung gấu bông, nhưng rồi đến đọc truyện cũng đọc chung, hay cùng chơi, cùng vẽ tranh… Tôi dần mở lòng hơn, làm quen với những người bạn mà cậu ấy giới thiệu cho tôi. Và rồi tôi nhận ra, chúng tôi đã thành tri kỷ lúc nào chẳng hay. Tôi đã rất buồn vào ngày cuối cùng của năm lớp 5, ngày mà tôi cứ nghĩ rằng sẽ không còn học chung với cô bạn thân của mình nữa. Nhưng cuối cùng thì lên cấp hai, hai đứa vẫn học chung với nhau, thân với nhau còn hơn cả trước kia nữa. Cùng yêu thích truyện tranh, cùng sáng tác truyện tranh về cuộc sống mơ ước của hai đứa. Cho tới bây giờ, tôi mới thực sự để ý đến dung mạo của nó. Tóc đen dài, mắt to, lúc nào cũng cười thật tươi. Da hơi ngăm ngăm, cao hơn trung bình các cô bạn học khác. Có thể đám con trai trong lớp gọi nó là hung dữ, bà chằn, còn tôi chỉ thấy một cô gái mạnh mẽ và cá tính. Ngày tháng cứ êm đềm trôi qua. Tâm sự vào giờ nghỉ trưa về những rung động đầu đời, những khúc mắc gia đình. Hai đứa gắn với nhau như hình với bóng vậy. Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất là sinh nhật năm lớp 7. Vốn có ít bạn bè nên tôi không tổ chức sinh nhật, chỉ rủ một vài người bạn thân tới chơi. Vậy mà, nó đã gọi thêm rất nhiều bạn cùng lớp khác, tới “đập phá” tại sinh nhật tôi thành một bữa ra trò. Từ bé tới giờ, chưa bao giờ có một bữa tiệc sinh nhật nào của tôi có nhiều bạn bè tới như vậy. Vui mừng, bất ngờ, hạnh phúc, những cảm xúc hòa lẫn vào với nhau, tạo thành một kỷ niệm vui cho tôi. Lớp 8, nó trở thành một vị gia sư, bổ túc thêm các môn Toán và Anh cho tôi. Ngược lại, tôi giúp nó trong các môn Sử, Địa, Sinh. Một “đôi bạn cùng tiến” ăn ý. Nó càng ngày càng cao, ăn khỏe hơn, đánh tôi đau hơn, chạy nhanh hơn. Một bữa ăn năm bát cơm, ăn nhiều thịt nhưng không ăn rau nên bị thiếu chất xơ trầm trọng. Tôi phải làm một chế độ dinh dưỡng mới, bắt nó phải tuân thủ. Những tài năng của nó ngày càng được thể hiện rõ ràng. Vốn nổi tiếng viết chữ rất đẹp, từng đoạt giải năm lớp 5 nên nó được giao nhiệm vụ viết sổ, viết đề mục cho các cô. Vẽ đẹp hơn, bộ truyện tranh mà hai đứa cùng thực hiện năm lớp 6 lại tiếp tục dày hơn rồi. Luôn nhắc nhở tôi khắc phục những khuyết điểm của bản thân, “viết nhanh lên mày!”, “đứng thẳng cái lưng lên!”. Những lời nói này, dần đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống học sinh của tôi. “Mày ơi, tao mệt quá”. Năm lớp 9, sức khỏe của nó đột ngột suy giảm. Sau một trận sốt xuất huyết, tỷ lệ hồng cầu trong máu của nó giảm tới mức nguy hiểm và không thể hồi phục. Nghỉ học hai tuần liền bặt vô âm tín. Rồi nó đi học trở lại, sụt năm cân. Từ đó, nó chỉ ngồi im vào mỗi giờ ra chơi, không chơi bóng, không đuổi bắt với tôi, không đi ăn trưa cùng nhau nữa. Vẫn vui tính, hay cười, hay trêu đùa như trước, nhưng bây giờ lại đi kèm với một sự đau đớn, mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt đen láy đó. Rồi tần suất những ngày nghỉ học tăng lên, kéo dài hơn. Chỉ có thể gặp nhau vào những ngày ôn thi học sinh giỏi, nên sự tiều tụy của nó càng trở nên rõ nét hơn sau mỗi lần gặp. Cô gái mà tôi biết khi xưa, mỗi bữa ăn năm bát cơm, mà bây giờ hai má hóp lại, tay chân teo tóp, không còn lực. Đôi mắt vô hồn, tràn đầy sự mệt mỏi đau đớn. Ngay cả việc đi lại bây giờ với nó cũng khó khăn, phải có người dìu đi, không tự đạp xe đến trường như vẫn làm bao lâu nay. Nó rất yêu thích môn Tiếng Anh, và thực sự rất mong chờ tới kỳ thi học sinh giỏi để thể hiện khả năng của mình. Nhưng cơn bệnh đó đã ngăn cản ước mơ của nó được thực hiện. Tôi đi thi, đoạt giải và bước tiếp tới vòng thành phố. Còn ước mơ của nó, đành dừng lại ở đây, vì cơn bạo bệnh ấy. Sau kỳ thi ấy, nó nghỉ học liền một tháng. Và ở lớp rộ lên những tin đồn. “Mày ơi, con Khánh bị làm sao thế?”, “Nó bị bệnh gì liên quan đến sức đề kháng ấy”, “Dạo này nó yếu lắm”, “Nó nghỉ học được cả tháng rồi ấy nhỉ?”. Lần đầu tiên, cả tập thể lớp 9A1 chúng tôi thật lòng quan tâm tới một người, lo lắng cho một người. Thay phiên nhau chép vở trên lớp, ghé thăm nó để giảng bài cho nó, chuẩn bị cho kỳ kiểm tra cuối kỳ sắp tới. Những ngày cuối cùng nó tới lớp, mọi người đều động viên, cố gắng hết sức để giúp đỡ nó. Chỉ bài, giảng bài, pha nước, giúp nó ăn sáng, chỉ nó cách làm bài thi… Tạo điều kiện kết sức có thể đưa nó qua kỳ thi này, một bước tới gần hơn với kỳ thi cấp ba - kỳ thi quan trọng mà chúng tôi sắp phải đối mặt. Một ngày cuối tháng 12 năm 2016, tôi và một người bạn tới thăm nó tại nhà riêng. Nó nằm đó, trên cái giường mà chúng tôi hay ngồi chơi với nhau khi xưa, đang ngủ. Có lẽ là một giấc ngủ yên bình, vì nó không còn phải đối mặt với đau đớn, với những cơn co giật, nhức khớp luôn thường trực. Tôi ngồi chờ cho tới khi nó thức dậy. Ban đầu là cau có, tức giận và mệt mỏi, nhưng có lẽ, trong giây phút ấy, nó nhận ra đây có thể là lần cuối cùng chúng tôi được gặp nhau, nên đã ngồi dậy, để chúng tôi có thể cùng ngồi nói chuyện. Chúng tôi kể về những chuyện thú vị trên lớp, những câu chuyện hài hước. Nó cười, nụ cười tươi rói mà tôi vẫn luôn chờ mong bấy lâu nay, cùng với ước mơ nó được khỏe lại, có thể cùng tới trường với tôi như trước. Cùng học, cùng vẽ, cùng đọc truyện, sẻ chia những tâm sự… Đó là mong ước thiết tha nhất của tôi trong giây phút ấy. Rồi nó bắt đầu kể cho chúng tôi nghe về những ngày ở bệnh viện. Thời gian nó ở bệnh viện thậm chí còn nhiều hơn ở nhà mình. Liên tục phải trải qua những xét nghiệm, sinh thiết, chọc tủy… Những cơn đau nhức khắp người, ngay cả việc ăn uống cũng khó khăn, liên tục hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần của cô gái kiên cường ấy. Có những lúc, tưởng chừng như bạo bệnh đã đánh gục nó, nhưng chiến binh ấy vẫn đứng vững, vẫn vươn lên như bông hoa hướng dương hướng về mặt trời. Mái tóc đen bết lại vì không thể tắm gội thường xuyên, tóc cũng thưa dần, để lộ ra những mảng da đầu trắng bệch. Nước da vàng bủng, trên người chi chít những vết tím bầm do chọc kim hay bị tụ máu. Tay chân teo lại, việc cử động cũng trở nên yếu ớt. Trước kia, bữa nào nó cũng ăn năm bát cơm, vậy mà vẫn than đói suốt ngày. Còn bây giờ, ngay cả việc húp vài thìa cháo cũng trở nên khó khăn. Kể từ ngày bị ốm cách đây bốn tháng, nó đã sụt hơn 10 cân. Hôm đó, lúc chuẩn bị về, nó đã nói với tôi một câu “Có lẽ là bọn mày nên chuẩn bị sẵn tinh thần đi. Tao không nghĩ là tao qua được Tết năm nay đâu”. Đêm hôm ấy, tôi không ngủ được. Không ngừng nghĩ về câu nói ấy. Cho tới lúc ấy, tôi vẫn không biết được tình trạng bệnh tình thật của nó. Chỉ biết là nó đang bệnh rất nặng. Mặc dù ngoài miệng luôn động viên nó, nhắc nó rằng phải có niềm tin, nhưng chính niềm hy vọng lớn nhất, vững chãi nhất trong lòng tôi lúc này lại đang dao động. Lần đầu tiên, tôi nghĩ đến viễn cảnh một ngày, tôi không còn được nhìn thấy nó, cái ngày mà nó rời xa tôi mãi mãi. Một nỗi sợ vô hình dâng lên trong lòng, và mong ước phép màu xảy ra chưa bao giờ trở nên mạnh mẽ như lúc ấy. Sau buổi gặp gỡ cuối cùng ấy, tôi phải đối mặt với nhiều áp lực. Đối mặt với kỳ thi cấp thành phố. Áp lực học trên trường tăng lên. Nhưng tôi không ngừng nghĩ tới nó, với khát vọng cháy bỏng về một điều kỳ diệu sẽ xảy ra, ngày mà nó sẽ khỏe lại, sẽ lại tới trường. Nhưng phép màu đã không xảy ra. Mồng 3 Tết Đinh Dậu tức ngày 30/1/2017, nó đã ra đi, bỏ lại gia đình, bạn bè và tôi, để đi tới một nơi khác, không có đau đớn, mệt mỏi. Hai ngày sau, tôi về Hà Nội. Việc làm đầu tiên là tới nhà nó. Để chia buồn với gia đình nó, những người yêu thương tôi như con ruột. Tôi đã rất bình tĩnh, và nghĩ rằng mọi chuyện sẽ đơn giản thôi. Nhưng khi tới trước cửa nhà nó, những kỷ niệm tràn về, như một thước phim quay chậm chạy trong ký ức. Tôi đã dặn lòng mình rằng không được khóc, phải làm điểm tựa cho cha mẹ nó, nhất là trong những giây phút đau lòng này. Nhưng, khi nhìn thấy mẹ nó, mở cửa cho tôi, nhìn thấy vị trí của cái giường nơi nó thường nằm trước kia đã được thay thế bằng một cái bàn thờ mới dựng, bát hương vẫn còn nghi ngút khói, nước mắt đã tuôn rơi không ngừng. Bức ảnh nhỏ trên bàn thờ cũng không phải là một tấm ảnh thẻ tử tế, là bức ảnh chụp vào một ngày nó khỏe mạnh, đang cười. Bầu không khí ấy, như bóp nghẹt trái tim tôi vậy. Đau đớn, xót xa, hụt hẫng. Trong tiếng nấc nghẹn, mẹ nó kể cho tôi về căn bệnh thực sự của nó. Là ung thư máu. Một căn bệnh di căn rất nhanh, và có những dấu hiệu giống như cảm cúm thông thường. Lúc phát hiện ra căn bệnh này đã là giữa tháng 11 năm 2016, tức là chỉ ba tháng trước khi nó ra đi. Buổi chiều hôm trước đó, nó có dấu hiệu phát bệnh. Đau đớn, quằn quại, vùng vẫy, gào thét hàng tiếng liền, trước khi lịm đi. Tỉnh dậy một chút vào ban đêm, để nhìn mặt những người thân yêu lần cuối trước khi chìm vào giấc ngủ, mãi mãi. Lúc đó là 0 giờ 15 phút sáng. Bố nó động viên tôi, và trước khi ra về, dặn rằng, “Con đừng buồn quá, phải tiếp tục cố gắng, cố gắng thay cả phần của bạn nữa”. Chưa có một đám tang nào mà tôi khóc nhiều như vậy. Dặn lòng rằng không được khóc, phải mạnh mẽ lên, khóc là nó không siêu thoát được đâu, nhưng một lần nữa, nước mắt lại trào ra, trước linh cữu nó. Cả tập thể lớp, những người bạn đã gắn bó với nhau nhiều năm, cũng có mặt đông đủ. Những tiếng thút thít vang lên không ngừng, và lần đầu tiên, tôi nhìn thấy những chàng trai rơi lệ nhiều đến vậy. Khoảnh khắc linh cữu nó được đưa vào lò hỏa thiêu, là lúc những tiếng khóc vang lên to nhất. Có thể lúc còn sống, nó không nói chuyện với những người bạn khác, nhưng một khi đã ra đi, dù còn thù hằn gì trong lòng, những lời trân trọng, cao quý nhất đều dành cho nó. Vì chúng ta là một gia đình. Dù nước mắt rồi sẽ ngừng rơi, nhưng nỗi nhớ trong lòng sẽ không bao giờ nguôi ngoai. Sau đó, tôi bị khủng khoảng một thời gian. Thành tích học tập có sự sa sút, kết quả thi học sinh giỏi thành phố cũng không được như mong muốn. Nhưng câu nói của bố nó như một lời nhắc nhở tôi phải nỗ lực, bởi mình đang cõng trên vai cả phần của nó. Cắm đầu vào học, chuẩn bị sẵn sàng cho kỳ thi, cho ước mơ của cả tao với mày. Bọn tôi tới thăm nó vào lễ 100 ngày. Bàn thờ đã dời lên tầng ba, cái giường đã đặt vào chỗ cũ, như xưa. Cảm giác buồn bã, hụt hẫng là điều không thể tránh khỏi. Nhưng bên cạnh đó, bây giờ có thêm mục tiêu, thêm quyết tâm để mà hướng tới. Là tiếp tục bước đi trên con đường đời, dù không có mày sánh bước bên cạnh. Là đi tiếp cả phần của mày, bởi tao biết rằng mày luôn đồng hành với bọn tao, theo một cách nào đó. Hôm đó, một đại diện của lớp được đề nghị đứng lên, để thay mặt lớp, bày tỏ cảm nghĩ. Tôi đã từ chối không đảm nhiệm vai trò ấy. Thương nhớ chỉ để ở trong lòng là đủ, bởi không lời nào có thể diễn tả được nó. Tôi đã vượt qua được kỳ thi ấy. Ngay hôm tôi thi xong môn cuối, tôi đã tới mộ thăm nó, không nói gì cả. Chỉ lặng lẽ ngồi, tựa lưng vào tấm bia mộ. Từ xưa tới nay, tôi vốn đã kém khoản ăn nói, ngay cả trong những giây phút quan trọng như thế này. Những lời muốn nói như một mớ tơ vò, muốn thốt ra nhưng lại mắc lại trong họng. Và lại tiếp tục kéo dài sự im lặng. Những tia nắng vàng lọt qua kẽ lá của cây xà cừ cổ thụ, rủ bóng xuống ngôi mộ nhỏ. Những giọt nắng ấy chứ dập dờn, nhảy nhót như đàn bướm ánh sáng, lượn quanh những ngôi mộ đá, như một điềm báo từ thế giới bên kia. Hãy luôn ủng hộ tao nhé, trên con đường đầy chông gai này, để tao có một điểm tựa vững chắc, vươn tới tương lai. Đã hơn một năm kể từ ngày nó ra đi. Tôi đã bước được một nửa tuổi mười sáu, cái tuổi mạnh nhất, khỏe khoắn nhất. Đạt được ước mơ, vào được ngôi trường mà mình hằng mong ước. Còn nó mãi dừng ở đó, ngưỡng cửa mười lăm đầy khát vọng, hoài bão. Mãi mãi ra đi, để lại mọi thứ, để lại một ước mơ còn đang dang dở, để lại sự đau buồn trong trái tim của những người ở lại. Nhưng tôi biết rằng, ít ra ở thế giới bên kia, nó sẽ không còn phải chịu đau đớn nữa. Không còn những xét nghiệm dài đằng đẵng, những ngày xạ trị đau đớn. Hy vọng ở nơi ấy, thế giới của nó sẽ tốt đẹp hơn. Mất đi một người bạn thân thiết là rất đau đớn, nhưng mong rằng, cuộc sống của nó sẽ tốt đẹp hơn nơi miền cực lạc. Nó để lại cho tôi những kỷ niệm đẹp, một tuổi thơ hạnh phúc, những ký ức không thể nào quên. Nó cũng đã để lại cho tôi một bài học về nghị lực sống, về sự kiên cường chống chọi trước cơn bạo bệnh. Những bài học đáng giá sẽ theo tôi suốt cuộc đời. Vĩnh biệt, tao hứa sẽ không quên mày, bạn thân. >>Quay lại
Người Bạn Tôi Yêu Mến 1. Chúa với tôi thân mật, bên nhau khăng khít như hình bóng. Chúa đến trong đời sống, mang thay tôi nhiều lo lắng. Chúa mến yêu chân thật, Ngài đầy lòng thương xót tôi. Xẻ chia buồn vui, cùng những đớn đau trên đời. Người bạn tôi lưu luyến, người bạn tôi yêu mến. Tràn đầy tình thương vững bền, sẽ đưa tôi vào nơi vinh hiển. Người bạn tôi lưu luyến, là Jêsus yêu mến. Ngài dùng tình thương vững bền. Cai trị lòng tôi ấm êm. 2. Chúa với tôi không rời, bên nhau chung bước trên ngàn lối. Giữa thế gian mờ tối, ban cho tôi niềm an ủi. Lúc khó khănnguy ngập, bạn bè đều xa lánh tôi. Chúa không lìa tôi. Ngài chẳng để tôi trơ trọi. Người bạn tôi lưu luyến, người bạn tôi yêu mến. Tràn đầy tình thương vững bền, sẽ đưa tôi vào nơi vinh hiển. Người bạn tôi lưu luyến, là Jêsus yêu mến. Ngài dùng tình thương vững bền. Cai trị lòng tôi ấm êm. 3. Chúa giữ tôi đêm ngày, tai ương không khiến tôi sợ hãi. Có Chúa trong lòng mãi, tâm linh tôi thật êm ái. Cúi xuống nhớ ơn Ngài, người bạn hiền không đổi thay. Thế gian nào ai, thành tín với tôi như Ngài. Người bạn tôi lưu luyến, người bạn tôi yêu mến. Tràn đầy tình thương vững bền, sẽ đưa tôi vào nơi vinh hiển. Người bạn tôi lưu luyến, là Jêsus yêu mến. Ngài dùng tình thương vững bền. Cai trị lòng tôi ấm êm. Bấm vào các nối mạng dưới để Tải xuống pdf lời và nhạc các bài thánh ca Tải xuống mp3 các bài thánh ca Tải xuống mp3 các bài thánh ca thiếu nhi Tải xuống mp3 các bài thánh ca tiếng Anh Tài xuống mp3 các bài thánh ca nhạc không lời
Trong mắt tôi, nhỏ bạn là người phụ nữ mạnh mẽ, đầy năng lượng, tích cực tham gia các chuyến thiện nguyện, hết lòng chăm sóc gia đình. Người phụ nữ mà tôi trân quý nhất, không ai khác là nhỏ bạn thân học chung lớp đại học. Hai đứa đến từ hai nơi khác nhau, cùng chung chí hướng chữa bệnh cứu người nên gặp nhau tại ngôi trường này. Sau khi ra trường hai đứa lại được phân công làm việc chung trong một bệnh viện của tỉnh giúp cho mối quan hệ càng thêm gắn bó. Nhớ lúc còn ngồi trên ghế nhà trường, tôi đã ngưỡng mộ cô bạn này bởi sự can đảm, kiên cường không chỉ qua những bài học thử nghiệm của bộ môn y khoa mà còn cả trong cuộc sống đời thường. Cô bạn ấy nhỏ nhắn, dễ thương luôn ra tay giúp đỡ và xem niềm vui của mọi người là niềm vui của chính mình. Tôi khâm phục khi thấy nhỏ ban ngày lịch học kín mít, tối về vẫn tranh thủ tham gia mấy lớp học thêm để trau dồi kỹ năng và kiến thức khác. Tôi ngưỡng mộ vì mỗi cuối tuần nàng ta lại tất bật đi theo các đoàn thiện nguyện đem niềm vui đến mọi miền tổ quốc. Tôi ngưỡng mộ vì cô ấy luôn sống hết mình vì người khác mà có đôi lúc quên đi việc chăm sóc bản thân. Thời gian trôi qua hai đứa cũng có gia đình riêng, gánh nặng cơm áo gạo tiền, chữa bệnh cứu người, chồng con nhà cửa, không hiểu cô ấy có 3 đầu 6 tay hay thế nào mà có thể lo chu toàn tất cả. Trong mắt tôi, cô ấy luôn hoàn hảo nhất nếu như biết quan tâm đến bản thân hơn một chút. Tôi nghĩ đó là tính cách, lựa chọn của cô ấy nhưng không hẳn vậy. Bởi cô ấy cũng là phụ nữ như tôi, có ước mơ, mưu cầu hạnh phúc. Hơn tất cả, cô ấy muốn được mặc đẹp, ngợi khen và quan tâm. Tôi hy vọng cô ấy sẽ có nhiều cơ hội hơn để chăm sóc bản thân mình, không phải quên mình để chăm lo cho người khác như hiện nay. Phạm Thị Nụ Từ ngày 3 đến 30/10, độc giả chia sẻ về người phụ nữ bạn luôn yêu thương và trân trọng nhất, hoặc tham gia bằng cách viết về chính mình nếu bạn có một câu chuyện truyền cảm hứng muốn lan tỏa đến những người xung quanh, để có cơ hội nhận bộ trang sức PNJ. Độc giả gửi bài tham gia cuộc thi dưới dạng bài viết trong khoảng 500 - từ có dấu, font Unicode, kèm theo ít nhất 1-3 hình ảnh minh họa là nhân vật người phụ nữ được nói đến trong bài. Gửi bài dự thi tại đây.
người bạn thân của tôi