Cập nhật Full nhanh nhất Ly Hôn - Thần Vụ Quang tác giả Thần Vụ Quang trên Web Truyện Online thuộc thể loại Ngôn Tình. Truyện online, Web truyện online đam mỹ, ngôn tình, tiên hiệp Thể loại: ngôn tình đô thị, nữ chính đã kết hôn, JQ ( gian 'tềnh' nhá), cường thủ đoạt hào, HE.
Đoc những truyện hay nhất của tác giả Thần Vụ Quang. Danh sách truyện của "Thần Vụ Quang" Hơn cả hôn nhân Cuộc chiến hôn nhân. ức độc quyền. Học Viện Quân Sự Liệt Hỏa. Đại thiếu gia, em lạy cậu ! Tam sinh tam thế thập lý đào hoa. Ti mệnh. Bến xe. Từng thề
Ngoài ra, ông Vũ còn cho rằng bà Thảo có lỗi và nên sám hối trước người thân. Trước quyết định tiến tới ly hôn và phân chia tài sản, chiều nay, phiên tòa xét xử dân sự vụ ly hôn giữa vợ chồng vua cafe Trung Nguyên tiếp tục diễn ra. Bà Thảo tại phiên tòa ly hôn. Phát
Tâm thần phân liệt. Bệnh tâm thần mãn tính này khiến một đứa trẻ mất liên lạc với thực tế (loạn thần). Tâm thần phân liệt thường xuất hiện ở tuổi vị thành niên đến cuối những năm 20. Dưới đây là một số dấu hiệu ở trẻ khi gặp phải các rối loạn kể trên:
Ly thân lâu ngày mà đôi bên không có ý định sửa chữa hôn nhân, sẽ chỉ như một "quả bom hẹn giờ" khủng bố tinh thần đôi bên. Vì vậy, trong trường hợp không còn cơ hội hàn gắn, luật sư Đại khuyên vợ chồng nên chọn ly hôn để mở ra một trang đời sống mới. An Nhiên
. Thể loại ngôn tình đô thị, nữ chính đã kết hôn, JQ gian tềnh’ nhá, cường thủ đoạt hào, vật chính Lâm An Nhàn, Quý Văn Nghêu, nhân vật phụ Dương Quân, Phó Minh Hạo, Vương Thu ngữ ToToRo + Tang Du + CamPhamBeta Quảng HằngNhững chuyện đã cũ coi như hãy để nó qua đi, giống như một mảng ký ức đẹp, không cần khiến bản thân khó xử, chúng ta về sau nếu như có duyên sẽ còn gặp An Nhàn cô là một người yếu đuối chỉ biết chịu đựng, cô vẫn sống cuộc sống bình dị của chính mình cho đến khi gặp lại Qúy Văn Nghiêu, người mà sáu năm qua cô không muốn nhớ mặt với Quý Văn Nghêu công thành danh toại, nắm trong tay nhiều quyền thế, cuộc sống của Lâm An Nhàn không còn có thể “an nhàn” được nữa mà bắt đầu trở nên hỗn Nội Dung Truyện Đây vẫn là câu chuyện gây tranh cãi trên web Trung lẫn Tàng Thư Viện, nên các bạn cần phải đọc kĩ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng, với tôi, tôi cảm thấy đó là một câu chuyện tình đẹp, nam 9 không thể quên nữ 9 từ lần đầu gặp mặt, cũng vì cô mà anh cố gắng phấn đấu vươn lên, còn nam phụ Chồng nữ 9, là tra nam. Những gì anh ta nói và làm trong đoạn đầu của truyện, làm người ta cứ ngỡ anh ta là một người chồng tốt, nhưng đến cuối câu chuyện mới vỡ lẽ ra, anh ta đang gài bẫy cả vợ mình lẫn người đang theo đuổi vợ mình bằng cách dùng vợ mình để moi tiền người câu nói trước kia, muốn hiểu một con người thì cần phải cả đời, muốn hiểu nhân vật trong truyện thì nên đọc hết câu chuyện rồi hãy đưa ra phán xét, có thể đến khi bạn đọc hết câu chuyện mà vẫn ko chấp nhận được nhân vật đó, có lẽ do ý kiến mỗi người mỗi khác, nên nhận xét nhẹ tôi, câu chuyện này hay, có ý nghĩa, với thời buổi hiện nay, khi bạn lập gia đình, không có nghĩa cuộc đời của bạn đã chết, bạn phải cam chịu những gì số mệnh đặt ra cho gái trong câu chuyện chúng tôi sắp kể cho bạn nghe đó là một cô gái hiền lành, vẫn như bao cô gái bình thường khác nghe theo sựsắp đặt của cha mẹ, cô vẫn cố làm tròn hết bổn phận của mình, nhưng con giun xéo lắm cũng quằn, một khi cô không chịu nổi thìđương nhiên cũng sẽ không là thánh mẫu bỏ qua mọi chuyện kể cả với nam 9Còn nam 9, chàng trai từ nghèo vượt lên số phận trở thành người tài giỏi giàu có, đương nhiên thủ đoạn từ ngoài sáng đến trong tối của anh không phải tầm câu chuyện này, anh tính kế hết tất cả mọi người, kể cả chính lẫn phụ, ai phụ anh, anh đều trả đủ, kể cả cha mẹ anh, em gáianh, miễn sao anh đạt được mục đích là rước nữ 9 về trừ nữ 9, anh không thể nào xuống tay được với cô, bởi một điều đơn giản anh yêu cô, dù cô có ngang ngược, có giận dỗi có cương quyết chia tay với anh, anh cũng chỉ dám trút giận vào những người gián tiếp gây ra chuyện cô giận và hồi hộp đến tận chương cuối cùng, nếu ai có cùng sở thích thì xin mời!
Edit ToToRoBeta Quảng Hằng“Soạt! Soạt!” tiếng chơi bài mạt chược lại vang lên khiến cho Lâm An Nhàn ngủ không mình nhắm mắt cố gắng tiếp tục ngủ nhưng tiếng cười nói, tranh cãi ầm ĩ vẫn cứ vang lên, lần này thì cô đã không thể ngủ được nữa, từ trên giường ngồi dậy cô ngẩn người nhìn ra cửa một lúc, cô lại chớp chớp đôi mắt để tỉnh táo thì bên cạnh bỗng nhiên vang lên một tiếng ngáy An Nhàn dùng sức đẩy chồng cô- Phó Minh Hạo dậy.“Làm sao vậy? Em không ngủ mà lay anh dậy có việc gì?” Phó Minh Hạo dụi dụi mắt, có chút không kiên nhẫn hỏi.“Em cũng muốn ngủ chứ, nhưng làm thế nào vẫn không thể ngủ được, anh đi hỏi mọi người xem khi nào thì mới chơi xong.”“Bọn họ cũng không thường xuyên chơi đến khuya như vậy, thôi em ráng nhịn một chút đi,bây giờ anhcũng không thức dậy nổi đâu!” nói xong Phó Minh Hạo lại nhắm mắt ngủ An Nhàn đành thở dài nằm xuống, bình thường một chút’ là chơi đến ba bốn ngày vậy mà gọi là không thường xuyên’ ư? Mỗi ngày đều chơi đến đêm hôm khuya khoắc, chắc giờ này cũng đã gần 1 giờ rồi còn gì, ngày mai mình còn phải đi làm, thôi đành cố mà ngủ họ Phó tổng cộng có ba người con, Phó Minh Hạo là nhỏ nhất, ngoài ra còn có hai người chị, lúc trước bản thân mình kết hôn cùng với Phó Minh Hạo chình là vì do ba mẹ thúc giục mà chủ yếu là bởi vì Nhà họ Phó có nhà ở. Khi nghĩ đến chuyện này, Lâm An Nhàn liền cảm thấy rất buồn cười, đương nhiên bản thân mình cũng thật đáng buồn. Bởi vì cô có khuôn mặt thanh tú, đáng yêu, dáng người cũng thon thả, đối tượng theo đuổi không phải ít, nhưng ba mẹ bởi vì cảm thấy điều kiện họ không được tốt cho nên không đồng ý, nhưng nhà người ta điều kiện tốt lại ngại nhà cô điều kiện không tốt, chọn đi chọn lại thì mấy năm tuổi xuân của cô lại trôi cô tuy được gọi là nhà nhưng thực chất chỉ là một căn phòng nhỏ, mà cô còn có một người em trai hiện giờ đang ở trọ bên ngoài cùng bạn gái nếu sau này kết hôn thì đương nhiên là phải cần căn phòng này rồi. Cho nên ba mẹ yêu cầu cô khi tìm đối tượng thì điều kiện đầu tiên mà nhà trai phải có đó chính là nhà ở, nếu không thỏa mãn được điều kiện này thì dù cho người có được’ đến đâu đi chăng nữa cũng sẽ không chấp này vừa lúc có người giới thiệu Phó Minh Hạo, tuy rằng Nhà họ Phó có ba người con, nhưng chỉ có một người con trai, hai người chị kia điều kiện cũng không kém, trong khu nhà lại có một ba căn nhà nhỏ, dĩ nhiên nhà ở thế nào cũng sẽ giữ lại cho con trai, vì thế cha mẹ buộc cô phải kết hôn cùng với Phó Minh An Nhàn vốn cũng có chút lo lắng sống cùng với ba mẹ chồng đôi khi sẽ bất tiện, nhưng cha mẹ vẫn thúc giục, hơn nữa một trong khoảng thời gian ở chung cô cảm thấy Phó Minh Hạo cũng không tệ, bộ dạng sạch sẽ, đối với cô cũng rất quan tâm, cơ bản chấp nhận được, yêu cầu của cô đối cuộc sống hôn nhân không cao chỉ cần hai người có thể chung sống hòa hợp với nhau như vậy là đủ nên, cô cùng Phó Minh Hạo tìm hiểu nhaunửa năm bắt đầu chuẩn bị hôn lễ, tuy nhiên hai nhà còn bởi vì chuyện lễ hỏicãi nhaunên có chút không thoải mái, nhưng cũng đều chấp nhận trôi qua, trước lễ kết hôn hai ba tháng,biểu hiện củamọi người vẫn êm ấm hòa thuận bởi vì cha mẹ Phó Minh Hạo khôngđề cập đến chuyện tiền kết hôn, chỉ cần chính cô cùng Phó Minh Hạo có thể sống êm đẹp, yên ổn, thìnhững chuyện khác không cần phải bận tâm,cũng không cần phải chi trảphí sinh hoạtgì, một ngày ba bữa cơm đều do cha mẹ tình huống kế tiếp có chút thay đổi,Phó Minh Hạo vốn làm ở một công ty sản xuất rượu, công việc cũng ổn định, nhưngở tháng trước bị điều đến một công ty chi nhánh ở thành phố khác,như vậy một lần đi sẽ khoảng hai ba ngày mới về nhà,con không ở nhà cha mẹ tất nhiên cũng sẽ không quan tâm, không có việc gì thì hai người con gái lại đây cùng chơi mạt An Nhàn nghĩ đến đây rồi cũng từ từ chìm vào giấc ngủ,sáng sớm tỉnhlại cũng đã hơi trễ, hôm nay cô lại không thể đến sở làm dù muộnmột phút đi chăng thế cô vội vàng rời giường đi toilet rửa mặt chải đầu, sau đó quay lại phòng ngủ thay quần áo rồi đến phòng bếp, đồ ăn sáng không thấy đâu mà thay vào đó là một chồng chén bát chưa rửa, có lẽ là tối qua họ đã ăn An Nhàn thở dài vội vàng đi ra cửa bắt xe buýt, bụng đói bước vào công ty, công ty cô làm là mộtcông ty có quy mô khá lớn mà cô thì đã làm ở đây được ba năm rồi. Lâm An Nhàn tuy rằng cảm thấy mệt mỏi nhưng cô không nghĩ đến việc xin nghỉ, công việc mà cô làm hiện nay là đều do mẹ cô nhờ người quen xin vào cô không thể xin nghỉ dễ dàng như vậy được.“Chị Tiểu Lâm, em mang cho chị bánh bao nè, mau tới đây ăn!” Đồng nghiệp Lý Linh hướng Lâm An Nhàn vẫy tay, bởi vì đội trưởng đội họ cũng họ Lâm, hơn nữa tuổi cũnglớn hơnLâm An Nhàn cho nên để phân biệt đều kêu Lâm An Nhàn là chị tiểu ngũ nhân viên trực tổng đài trừ đội trưởng ra thì Lâm An Nhàn là người lớn tuổi nhất, bình thường những người còn trẻ thì không thể chịu nổi, bởi vì đãi ngộ không cao,còn cần thay ca và quan trọng nhất là phải không ngừng tiếp điện thoại, thái độ thì phải luôn luôn tốt, niềm nở với khách hàng, nếu bị khiếu nại còn bị trừ tiền, hơn nữa khóa huấn luyện định kỳ cùng khảo sát thì liên miên, cho nên đòi hỏi nhân viên phài linh hoạt và chịu được áp lực cao, giống Lâm An Nhàn vậy, có khả năng trụ được ở đây được ba năm đã thuộc hàng lão’ nhân viên.“Lại mua đồ ăn giúp chị nữa rồi, cám ơn em, lát nữa chị sẽ gởi trả lại tiền.” Lâm An Nhàn thập phần cảm kích Lý Linh.“Ai, không cần vội, em cũng thuận tiện nên giúp chị mua thôi, với lại chị đã giúp em nhiều rồi mà!” Lâm An Nhàn thường xuyên chiếu cố Lý Linh, thời gian dài cô cũng biết một ít về tính cách nhà chồng của Lâm An Nhàn, cho nên Lý Linh hay giúp Lâm An Nhàn mua bữa tiền Lâm An Nhàn đưa, Lý Linh lại hỏi “Chị tiểu Lâm à, buổi tối chúng em có liên hoan, chị muốn đi không?” Khi thấy Lâm An Nhàn cười lắc đầu, điều này cũng không ngoài ý muốn, chị tiểu Lâm luôn luôn không tham gia loại tụ họp có thể đi được sao, vốn mẹ chồng đã phàn nàn không ít đối với công việc thường xuyên có ca trựcđêmnày rồi, nếu bình thường tan tầm không về đúng giờ thì bà lại không giờ về Lâm An Nhàn vội vãđi vềhướng nhà, vào nhà liền thấy ba mẹ chồng ngồi ngay ở phòng khách xem tv, mẹ chồng Vương Thu Dung thấy cô liền nói “Con về rồi à, cơm ở trong nhà bếp đấy con hâm nóng lại rồi ăn đi.”Lâm An Nhàn đổi giày đi trong nhà rồi nói “Con biết rồi ạ, thật là có chút đói bụng.”Vào phòng bếp vừa thấy lại là”cải trắng cùng đậu hủ chưng cách thủy” thì một chút đói bụng còn sót lại cũng biến mất, tuy rằng món này cũng bổ dưỡng, nhưng cũng không thể mỗi ngày đều ăn chứ, nhưng vẫn không nhiều lời, cô bắt đầu hâm lại cơm chuẩn bị bữa ăn cho mấy miếng cảm thấy bản thân tự nhiên lại nổi giận không rõ nguyên nhân gì cũng có chút xấu hổ, vì thế cô thuận miệng hỏi “Mẹ, hôm nay chị hai chị ba không đến đây ạ.”Con rể lớn của Vương Thu Dung làm quản lý một công ty thu nhập cũng không tệ, bởi vậy con gái lớn Phó Lệ Giai ở nhà làm bà chủ; con rể thứ hai làm ở ngân hàng, con gái thứ hai- Phó Lệ Na thì mở mộtcửa hàng thời trang. Bởi vậy Vương Thu Dung cảm thấy tự hào vì có hai người con gái này, cho rằng so với người em Vương Thu Tĩnh của bà, thì vẫn là nhà mình có tiền đồ hơn.“À, hai đứa ấy hôm nay bận nên sẽ không lại đây.” Ánh mắt của Vương Thu Dung không rời TV thuận miệng đáp.“Vậy dì cũng không lại đây ư.”Lúc này cha chồng- Phó Nham- lại nói “cô ăn cơm thì ăn cơm đi, sao không để yên cho tôi xem TV thế!”Lâm An Nhàn không biết mình đã sai gì, nhưng cãi lại cha chồng thì không tốt nên đành cúi xuống ăn cơm không nói thêm gì.“Có cái gì không thể nóichứ, không phải chỉ là Dương Quân có đối tượng thôi sao, ngày tháng năm sinh còn chưa đi xem có hợp hay không đã chạy đến đây khoe khoang rồi.” Giọng điệu của Vương Thu Dung nhất thời không tốt xong lại ngừng trong chốc lát, rốt cuộc đối với Lâm An Nhàn không nhịn nổi mà nói “Để mẹ nói cho con nghe, hôm nay dì con đến nhà chúng ta, mẹ tưởng bà ta tới chơi mạt chược, không nghĩ tới bà ấy đến chọc tức mẹ!”Lâm An Nhàn nghe xong cũng không nói tiếp, chỉ là chờ mẹ chồng tiếp tục nói, quả nhiên Vương Thu Dung cảm thấy đã hoàn toàn thu được sự chú ý của Lâm An Nhàn, lập tức nói tiếp "Dương Quân đó, cón biết mà, chính là đứa con gái của dì con đó, tuổi cũng đã hơn hai mươi bảy rồi mà vẫn chưa có đối tượng. Cũng không biết dượng con dựa vào quan hệ thế nào mà giới thiệu đối tượng cho dù con, hôm nay đén đây cứ mãi khoe rằng người đó có tiền, dáng vẻ xuất sắc, còn mở bao nhiêu công ty, có bao nhiêu căn nhà và bao nhiêu chiếc xe, tuy rằng mẹ đã già nhưng cũng đâu phải người ngu dốt, khôngphải chỉ thuộc lại người có dáng vẻ, có tiền có quyền chút thôi sao? nói gì đi nữa người ta cũng đâu có đưa sổ tiết kiệm cho họ xem, có tiền thật hay không thì làm sao biết được, khen không ngừng như vậy rủi bị người ta lừa đến lúc đó thì mất mặt biết bao nhiêu!”thì ra là chuyện này, cô đã gặp được Dương Quân vài lần, Lâm An Nhàn có ấn tượng, cô gái đó có dáng vẻ khá xinh đẹp, tính cách hơi cao ngạo một chút, làm việc có quy tắc, công việc cũng tốt, là giáo viên tiểu học. không phải tìm không ra đối tượng, mà là quá mức soi mói, đối tượng lần này có thể làm cho Vương Thu Tĩnh vừa lòng như thế, phỏng chừng điều kiện khẳng định là không thể kém, bởi vì mẹ chồng cô luôn cảm thấy mình so với người em này thì khá hơn, hơn nữa ba người con của bà đều có công ăn việc làm, bình thường hay châm chọc Dương Quân mơ mộng xa lần này Dương Quân thật sự tìm được một người bạn trai xuất sắc, thì mẹ chồng cô cũng khôngcòn mặt mũi mà khoe khoang như thế.“ Kệ người ta, chuyện người ta bà quan tâm đến làm gì!” cha chồng ngoài miệng thì nói vậy nhưng An Nhàn vẫn thấy trong mắt ông tràn ngập vẻ không cơm xong, Lâm An Nhàn không muốn ở nhà, liền nói cha mẹ mình đi bộ một vòng sẵn tiện chờ chồng trở về luôn, Vương Thu Dung cũng không để ý, gật đầu đồng ý với cô một cách qua An Nhàn ra khỏi tiểu khu chuẩn bị đến siêu thị gần đó để đi dạo, tiện thể mua đồ ăn lặt vặt, vừa rồi cô vốn chưa ăn đường lớn Lâm An Nhàn đang muốn đi về hướng cửa siêu thị, chợt nghe có người ở phía sau có người đang gọi tên mình.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để Mụp Ngủ NgàyLâm An Nhàn hết nhìn Quý Văn Nghiêu, lại nhìn Phó Minh Hạo, sau đó cúi đầu không nói lời nào.“An Nhàn, chuyện này là sao?” Phó Minh Hạo giật mình hỏi Lâm An Nhàn, không rõ ý trong lời nói của Quý Văn Nghiêu.“Tiểu Húc chuẩn bị kết hôn, ba mẹ muốn sửa nhà lại mới một chút, nên hiện tại ở tạm nhà Văn Nghiêu.”Phó Minh Hạo nghe xong lập tức nói “Để ba mẹ ra ngoài thuê phòng ở đi, anh sẽ trả tiền.”Lâm An Nhàn ngẩng đầu liếc nhìn Phó Minh Hạo nói “Ba mẹ em hiện giờ còn nghe lời anh đề nghị sao?”Phó Minh Hạo nghẹn lời, cố lấy dũng khí nói với Quý Văn Nghiêu ngồi trong xe “Văn Nghiêu, tôi vẫn luôn xem anh như an hem thân thiết nhất của tôi, anh đừng bao giờ có ý tưởng gì với với An Nhàn. Tôi biết mình không phải người chồng tốt nhưng tôi mong anh đừng phá vỡ tình cảm vợ chồng chúng tôi. Tôi cũng biết chuyện của Khúc Duyệt là có liên quan với anh nhưng tôi không trách, chỉ oán bản thân không đủ định lực nên đã làm sai. Văn Nghiêu, cậu buông tha vợ chồng tôi đi, cậu muốn dạng phụ nữ gì mà không có, trong khi tôi chỉ có mình An Nhàn, hơn nữa gia đình tôi đối xử với anhtốt như thế, anh có thể giơ cao đánh khẽ để vợ chồng chúng tôi đoàn tụ được không?”“Đoàn tụ? Đoàn tụ thế nào, chuyện của cậu với Khúc Duyệt giải quyết xong rồi?” Quý Văn Nghiêu tò mò hỏi.“Tôi sẽ thuê phòng ra ngoài sống cùng An Nhàn.”“Phó Minh Hạo, cậu muốn lật bài ngửa tôi đây tuyệt không để ý. Nhà họ Phó các người tốt với tôi chẳng qua là do tôi ra tiền, ra sức giúp đỡ các người thôi. Tôi vốn vì An Nhàn nên mới nâng đỡ nhà họ Phó các người nhiều như thế. An Nhàn sống không tốt, tôi sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Cậu muốn thuê phòng sống riêng, ý kiến này không tệ. Nhưng ba mẹ An Nhàn chấp nhận sao? Người nhà của cậu chấp nhận sao? Và cậu cũng nên suy nghĩ lại cho thật kĩ, cậu ra bên ngoài thuê nhà, tiền từ đâu mà có? Giữa tôi và cậu hoàn toàn không hề có tình cảm huynh đệ gì cả đừng nhận lầm!”Phó Minh Hạo đỏ mặt “Tôi biết tiền hiện nay tôi kiếm được đều nhờ công lao của anh, nên chuyện giữa anh và An Nhàn tôi sẽ không nói với người nhà tôi, tôi không muốn người nhà thương tâm họ. Hơn nữa về sau, tôi sẽ không để nhà tôi phiền lụy tới anh, càng không nhận sự giúp đỡ của anh!”Quý Văn Nghiêu nở nụ cười “Cậu thích thì cứ nói cho thỏa mãn, không sao cả, nhưng tôi khá là thích người nhà của anh, dù sao gần gũi lâu cũng nảy sinh tình cảm mà, đúng không. Đương nhiên tôi sẽ không ngại mà giúp họ. Theo tôi thấy trước mắt cậu nên xử lý tốt quan hệ với Khúc Duyệt, chờ xử lý xong hãy tính đến bước tiếp theo, có đúng không?”Quý Văn Nghiêu nói xong lại nhìn Lâm An Nhàn “An Nhàn, còn không lên xe!”Lâm An Nhàn hoảng sợ, tuy do dự một chút nhưng vẫn mở cửa lên xe.“Minh Hạo, anh về trước đi, hiện tại mọi chuyện đang rối tung cả lên, em cũng cần thời gian suy nghĩ.”Phó Minh Hạo gật đầu “An Nhàn, anh tin em vì thế em cũng phải tin anh, tất cả mọi chuyện hiện nay em cứ coi như là khảo nghiệm giữa hai ta, anhnhất định sẽ cho em câu trả lời thích đáng.”Quý Văn Nghiêu cúi người giúp Lâm An Nhàn thắt dây an toàn, sau đó cười nói “Phó Minh Hạo, nói miệng cũng vô dụng thôi, có bỏ thì mới có, cậu hẳn là hiểu được điểm này.”Phó Minh Hạo nắm chặt nắm đấm cố kiềm chế lửa giận.“Văn Nghiêu, cho dù thế nào An Nhàn vẫn là vợ tôi, cậu cũng nên tôn trọng tôi.”“Tôi cũng rất muốn tôn trọng cái danh nghĩa vợ chồng mà cậu không ngừng đặt trên khóe miệng như thế này, chỉ là, tôi cực kì muốn xem thử, cậu có thể đè nén được đến khi nào.”“không rõ anh có ý gì, nhưng tôi sẽ đè nén, nhẫn nhịn vì An Nhàn, tôi không muốn cô ấy khó xử.”Quý Văn Nghiêu sau khi cài dây an toàn cho Lâm An Nhàn xong, đặt tay trên tay lái, mỉm cười nhìn Phó Minh Hạo “Tất nhiên tôi cũng sẽ không làm An Nhàn khó xử, vì thế tôi mới quyết định tất cả mọi chuyện giùm cô ấy! Thí dụ như chuyện thắt dây an toàn này, tôi không cần biết cô ấy có đồng ý hay không đều sẽ luôn thắt giùm cho cô ấy. Phó Minh Hạo, nói bằng miệng thì có vẻ dối trá quá, còn hành động như tôi mới thực sự suy nghĩ cho An Nhàn, đây là sự khác nhau giữa tôi và cậu, hiểu chưa?”Quý Văn Nghiêu nói xong, đóng cửa xe rầm” một cái, nhanh chóng lái xe Minh Hạo nhìn xe Quý Văn Nghiêu chạy càng lúc càng xa, cơn tức trên mặt lập tức biến mất một cách nhanh chóng, sau đó cười cười rồi bỏ Văn Nghiêu nhìn Lâm An Nhàn nói “Hôm nay em thật ngoan.”“Em không muốn lên xe thì anh sẽ dễ dàng buông tha cho em sao? Em không muốn huyên náo làm mọi người chú ý.”Quý Văn Nghiêu nghe xong, cười rộ lên “Ôi chao, biết suy nghĩ nhiều thế cơ à? hiện tượng tốt, để xem sau này em có trở nên thong minh hơn không.”“Em không phải đứa ngốc, chỉ số thông minh cũng không có vấn đề, anh không cần châm chọc em như thế.” Vốn đang rất cảm động vì sự so sánh của chuyện thắt dây an toàn cho mình vừa rồi của Quý Văn Nghiêu vì câu này mà biến mất không còn dấu tích.“anh cũng không muốn châm chọc em, anh thật lòng mong em có thể sử dụng tốt chút lí trí trong cái đầu cứng như đá đó của em.”Lâm An Nhàn đẩy mặt Quý Văn Nghiêu đang áp sát vào mặt mình ra.“Lo mà lái xe đi, đừng làm những động tác nguy hiểm như vậy?”Quý Văn Nghiêu ngả ngớn nói “Nguy hiểm cái gì, thực không kiến thức.”Lâm An Nhàn không muốn nói chuyện tào lao với Văn Nghiêu, im lặng mặc kệ anh khi đỗ xe vào gara, Quý Văn Nghiêu vẫn ngồi im không nhúc An Nhàn kỳ quái nhìn Quý Văn Nghiêu, không hiểu tại sao anh ta vẫn không mở cửa “anh muốn làm gì vậy, sao vẫn chưa mở cửa?”Quý Văn Nghiêu chậm rãi xoay người, suy nghĩ một cách nghiêm túc rồi mới nói “anh nghĩ anh phải dạy em cái gì mới là động tác nguy hiểm.”Lâm An Nhàn chưa kịp hiểu những lời này là có ý gì, đã bị Quý Văn Nghiêu như hổ đói nhào tới đè ép.“anh bị điên rồi! Nơi này có camera, anh mau đàng hoàng lại đi.” Lâm An Nhàn mới hiểu Quý Văn Nghiêu âm mưu cái Văn Nghiêu cười đầy quỷ quái “Yên tâm đi, anh quan sát mấy ngày rồi, đây là góc chết, hơn nữa kính xe làm màn mờ nên người bên ngoài nhìn vào không thấy được, lâu rồi không làm, hiện tại em lại ở cùng ba mẹ, trừ lúc này thì kiếm đâu ra cơ hội nữa!”rõ ràng là mặt dày lấy cớ để thỏa mãn ham mê biến thái của mình, Lâm An Nhàn không muốn để anh đạt được như ý nguyện, lập tức ngồi thẳng dậy,, chống đẩy gây khó dễ cản trở Quý Văn ngờ, lưng ghế đột nhiên bật ra sau làm Lâm An Nhàn mất trọng tâm ngã Văn Nghiêu nghiêng người qua nằm đè lên người cô, vươn tay cởi áo của cô ra, sau đó vén váy cô lên kéo chiếc quần lót bằng ren bên trong xuống, nôn nóng không thể chờ được nữa đã đưa ngón tay đâm vào bên An Nhàn lập tức co người lại, phản ứng theo bản năng khi vật thể lạ xông vào cơ thể mình.“An Nhàn, thả lỏng, anh không muốn làm em bị thương, với lại chúng ta nên tốc chiến tốc thắng thì tốt hơn, tuy là góc chết nhưng khó đảm bảo không xảy ra chuyện ngoài ý muốn.” Quý Văn Nghiêu hù dọa Lâm An An Nhàn gần như bật khóc, thà chết còn hơn bị người ta nhìn thấy cảnh thế này, nhỏ giọng cầu xin “Xin anh, đừng làm ở đây được không!”Nhìn Lâm An Nhàn hiện tại như chú cừu non thấy sói bị chấn kinh, bạn hổ đói tên Quý Văn Nghiêu nào đó chẳng những không động tâm, lại càng thêm hưng bàn tay của Quý Văn Nghiêu đẩy chiếc áo ngực của Lâm An Nhàn ra, bàn tay còn lại xoa nắn một bên ngực trắng như chiếc bánh bao bằng bột không ngừng xoa nắn ra đủ loại hình dạng, thỏa mãn cười “Lát nữa em sẽ cầu xin anh, nhưng không phải cầu xin chuyện này.”Lâm An Nhàn run rẩy, một nửa là sợ hãi, một nửa là bị Quý Văn Nghiêu kích thích, đỏ mặt nổi giận “anh đúng là tên biến thái, không nên ở nơi này......”Quý Văn Nghiêu nghiêng người liếm nhẹ lên môi Lâm An Nhàn “Em ngây thơ quá, để anh dạy em một chuyện. trên giường không bằng sô pha, trong nhà không bằng khách sạn, khách sạn không bằng trong xe!”Vô sỉ! Lâm An Nhàn hé miệng định phản bác lại bị Quý Văn Nghiêu đang chờ đợi chính là cơ hội này lập tức vươn lưỡi đi vào. Sau đó là một trận liếm hôn làm hít thở không Văn Nghiêu quấn quít lấy môi Lâm An Nhàn vừa liếm vừa mút, tay còn lại bắt đầu cởi khóa kéo, thả thứ đã căng phồng to lớn của mình ra ngoài, hưng phấn đến mức cọ vào chân của Lâm An Nhàn, sau khi cọ sát, tìm đúng vị trí, lập tức một phát tiến vào hoàn An Nhàn đột nhiên bị tập kích, giật bắn mình muốn kêu lên nhưng miệng lại bị Quý Văn Nghiêu bịt kín, chỉ có thể ú lát sau, Quý Văn Nghiêu buông môi Lâm An Nhàn ra, nhưng vẫn dán sát vào, thoải mái thở dài một hơi “An Nhàn, nhấc người lên một chút, anhcuốn váy em lên, kẻo lát nữa dính dơ.”Chuyện đã đến nước này, Lâm An Nhàn chỉ có thể mặc cho Quý Văn Nghiêu tùy ý bài bố, vì thế dùng chân làm điểm tựa nhấc hong mình chỉ vừa mới hơi nhúc nhích thì cả hai người đòng thời rên thành tiếng. trên người Quý Văn Nghiêu lập tức thấm ướt một lớp mồ hơi, hít sâu mộthơi cuốn váy Lâm An Nhàn lên ngang hông, chờ đến khi chuẩn bị mọi chuyện xong xuôi thì da đầu run lên, ôm chặt Lâm An Nhàn, thở hổn hển “Tạm thời thế này đi, anh sẽ chậm một chút, thiếu chút nữa bị em làm tiết sớm luôn rồi.”Lâm An Nhàn cũng khó chịu, trong không gian nhỏ hẹp bịt kín, mọi cảm giác đều trở nên đặc biệt sâu sắc, hơn nữa hai thân hình trần trụi dán chặt vào nhau, hơi thở hòa vào nhau làm cho người ta vừa khó chịu vừa nóng bức lại có cảm giác thân thiết đến mức làm cho người ta động lúc không ngừng đâm ra rút vào, Quý Văn Nghiêu kéo hai tay An Nhàn khoát lên cổ mình.“Ôm!” Ngắn gọn một tiếng, không hề báo trước đã nhanh chóng chạy nước An Nhàn rên rỉ một tiếng, ưỡn cong người vô thức ôm sát Quý Văn Nghiêu, thừa nhận cảm xúc tuyệt vời xen lẫn đau đớn vì không gian trong xe hạn chế, Quý Văn Nghiêu không thể vận động mạnh bạo với biên độ lớn nhưng tần suất dao động dày đặc vẫn như cũ làm Lâm An Nhàn không ngừng hít sâu, một câu cũng nói không nên lời.
ly hôn thần vụ quang